Supermassive Games đã nắm quyền điều khiển cho Little Nightmares 3, và vào năm 2026, người chơi vẫn run rẩy bước qua bốn chương kinh dị ngập tràn, hoặc chơi đơn hoặc cùng một người bạn co-op đang rùng mình. Mỗi màn chơi lại mang đến một kiểu nỗi sợ riêng, nhưng nói thật—có những chương khiến người ta rờn rợn một cách “đã” và cũng có những chương lại rơi phịch như một con rối thú bông bị vứt đi. Vừa nháy mắt vừa kèm một liều sarcasm lành mạnh, đây là bảng xếp hạng dứt khoát của tất cả các chương, từ tệ nhất đến hay nhất. Cảnh báo spoiler: bối cảnh rùng rợn và quái vật ám ảnh ở phía trước.
4. Chương 1 – Necropolis ?
Chương mở màn đưa bạn vào một vùng sa mạc bị nứt toác, với toàn những đống đổ nát bụi bặm và cái nóng ngột ngạt—nghe thật đáng sợ. Bầu không khí hứa hẹn những nỗi kinh hoàng mới, nhưng “đền bù” lại là một con búp bê trẻ em khổng lồ lạch bạch đi khắp nơi, đập phá kiến trúc và biến mọi thứ nó liếc nhìn thành đá. Đúng vậy, kẻ xấu là một đứa trẻ sơ sinh khổng lồ với chứng ám ảnh kiểu Medusa.
Mặc dù các bối cảnh bề nát có những khoảnh khắc điện ảnh, các phần chơi tàng hình lại dựa vào việc né ánh nhìn chiếu rọi có khả năng hóa đá—một cơ chế mà series đã khai thác ở các phần trước. So với những màn mở đầu gây nổi da gà của hai tựa Little Nightmares đầu tiên, Necropolis giống như một trò tàu lượn trong công viên hơi kẹt—“meh” hơn là điên rồ. Đây là chương cố bò trước khi biết đi, nhưng cuối cùng chỉ nằm đó, ục ục như đang sụp đổ.
3. Chương 2 – Candy Factory ??️
Các câu đố xoay quanh camera và báo động hợp với tinh thần của Little Nightmares cổ điển hơn, và phong cảnh kẹo bánh mục nát—kèm theo những công nhân bị bóc lột trông chẳng khác gì kẹo viên luộc chín hơn là con người—tạo thêm một lớp nét lạ lùng u ám. Màn rượt đuổi cuối cùng qua những hành lang kẹo đang thối rữa, khi Supervisor biến thành cơn ác mộng toàn diện kiểu nhện, là điểm nhấn khiến tim đập nhanh. Nó không hoàn hảo—một vài đoạn tàng hình có cảm giác lặp lại—nhưng chương này là một bước tiến vững chắc so với màn mở đầu.
2. Chương 4 – The Institute ??
Phần kết lớn lẽ ra có thể là một kiệt tác, nhưng nó lại vấp nhẹ như một trong những cư dân zombie lòi lõm của chính mình. The Institute là một trại trẻ em mất tích bị thực vật thù địch siết chặt, với nào là hành lang này sang hành lang khác đầy những hình nhân vô tri, lom khom, lầm lũi bước đi. Cây cung của Low rất hữu ích để hạ gục thứ thực vật hung dữ, và còn một hiện vật gọn đẹp—một con búp bê, khi cầm lên sẽ hiện ra phiên bản nguyên vẹn của môi trường từng bị tàn phá, cho phép bạn băng qua các sàn ảo và tiếp cận những lối cửa ma quái. “Trí nhìn thứ hai” này chính là thứ cứu cánh cho hệ câu đố, dù nó hiếm khi đạt tới những mức độ khiến người ta choáng váng đến tận cùng.
Rồi đến trùm cuối cùng, một gã lực lưỡng cuồng bạo với các chi tay chân đàn hồi, thò ra luồn lách qua trại như những con trăn mống sống. Các pha rượt đuổi vừa hỗn loạn vừa gây ấn tượng về mặt thị giác, nhưng bản thân con quái lại thiếu sự độc đáo đáng sợ của những kẻ thù hay nhất trong game. Nói cho cùng, đó chỉ là một gã đàn ông khổng lồ với các bộ phận co giãn—chẳng hề là chất liệu của những giấc mơ bị vỡ toang. The Institute khép lại câu chuyện bằng một tiếng “bùm” nhưng là một cái bùm hơi đoán trước.
1. Chương 3 – Carnevale ??
Được dành cho vị trí áp chót, Carnevale là ngôi sao tuyệt đối của chương trình siêu thực này. Bước vào một rạp xiếc ngập mưa, nơi mọi bóng tối đều cất giấu những con rối đang giật lên giật xuống, và âm nhạc kèn calliope cứa vào thần kinh bạn như đóng đinh lên tấm bảng đen. Ánh sáng thì sai bét, các gian hàng trông như thể chúng đã chứng kiến những điều không thể nói thành lời, và những con rối marionette? Chúng lẽ ra không nên cử động, nhưng đúng là chúng đang cử động.
Con quái ở đây là một ông lão méo mó tàn tạ kinh khủng, với một con búp bê rối tay tách ra và bò lạch bạch chạy theo bạn như một con gián thịt. Găng tay sống này chui luồn qua các lỗ thông gió và trườn lách qua những khe hở bé tí, biến mọi khái niệm về sự an toàn thành một trò đùa tàn nhẫn. Các đoạn tàng hình gợi nhớ đến những phần hay nhất của series, nhưng chính cái “lạc lối” về mặt cốt truyện mới là thứ nâng tầm Carnevale: bạn bị bắt, bị buộc phải trải dài thời gian của mình trong cái rạp đồ chơi ác mộng này và phải đóng vai người điều khiển rối trong trò chơi méo mó của kẻ đó. Cuộc đào thoát cuối cùng bằng khinh khí cầu—bay vút khỏi cái đầu to ghê rợn của rạp xiếc khi nó thu nhỏ dần về phía xa—thuần túy là nghệ thuật điên rồ, không kiểm soát. Rồi bạn lao rơi năng động trở lại The Institute, khiến màn chuyển tiếp cảm giác hoành tráng. Carnevale là Little Nightmares ở dạng sáng tạo nhất, ghê tởm nhất và cũng đáng sợ một cách khiến người ta rùng mình.
Từ những ngày tháng buồn tẻ của Necropolis cho đến sự hỗn loạn của Carnevale trong rạp xiếc, Little Nightmares 3 mang đến một chuyến tàu lượn cảm giác sợ hãi. Các chương giữa tạo nên một “cái kén” vững chắc của sự bất an, nhưng chính là chương hồi thứ ba như rạp xiếc đó sẽ ám giấc ngủ của người chơi suốt nhiều năm. Dù bạn chơi một mình hay kéo một người bạn cùng lao vào cơn điên loạn, chỉ cần nhớ rằng: khi con rối tay bắt đầu bò, thì đã quá muộn rồi.
Nếu bạn bị cuốn hút bởi nét quyến rũ rợn người của Little Nightmares 3 và muốn bước vào thế giới đầy bất an của nó, thì có lẽ đây là thời điểm hoàn hảo để bắt đầu. Việc tìm đúng một ưu đãi cho một game hứa hẹn sự kết hợp độc đáo giữa kinh dị và nghệ thuật có thể nâng trải nghiệm lên hơn nữa. Khám phá những chương đầy ám ảnh này còn thỏa mãn hơn khi bạn biết rằng mình đã chốt được một món hời tốt.
Với những ai háo hức khám phá những ưu đãi tốt nhất cho tựa game này và các tựa hấp dẫn khác, hãy xem best game deals hiện có. Đây là một nguồn tài nguyên tuyệt vời cho game thủ muốn thêm những cuộc phiêu lưu nổi bật vào thư viện mà không làm ví rỗng. Chúc bạn chơi game vui vẻ—và đừng để con rối tay bắt được bạn!